Bàn chân buông lơi dưới mưa, anh đi tìm cuộc tình xưa, tình yêu ngày đó khi ta bên nhau nắm tay nô đùa giờ đây không còn nữa. Nay em đang nơi đâu nay em đang nơi đâu, khi xung quanh anh chỉ là bóng đêm một màu, nay em đang nơi đâu? Đôi mắt chìm sâu trong đêm thâu,chợt bàng hoàng tỉnh giấc và anh nhận ra những tháng ngày bên em đã qua chỉ là ảo ảnh,ảo ảnh nhạt nhòa.Như giấc mơ vời xa những ân tình thiết tha giờ đã trôi theo,trôi theo ngàn hoa..Và khi anh nhận ra anh đã tự hỏi tại sao , tại sao , tại sao thượng đế trên cao đã tạo nên 1 cuộc tình hư ảo.Em ra đi còn lại đây một con tim buốt giá, một con tim hóa đá, xót xa..Trong hư vô anh vẫn lê đôi bàn chân buồn trên con đường xào xạc lá khô.Tìm trong hư vô, cô đơn mình anh lang thang lê bước tìm em trong hư vô..Có khi nào em biết được rằng tình yêu anh dành cho em như ngàn năm con sóng xô, xô lên bờ cát trắng, ngàn năm vĩnh hằng....